
Khảo cổ học “chính là khai quật khó khăn dưới nắng nóng gay gắt của sa mạc Iraq, quan sát người Eskimo trong tuyết băng lạnh giá của vùng Alaska, lặn ngụp khảo sát tàu đắm Tây Ban Nha dưới đáy biển Florida, khám phá dưới cống ngầm thành phố York của thời kỳ La Mã...”
Có người nghiêm túc hỏi tôi: Khảo cổ học là khoa học nhân văn hay khoa học tự nhiên?
Lại có người tếu táo bảo tôi rằng: Khảo cổ học là ngành “đào mồ quốc mả” thì phải!
Người hài hước thì nói: Khảo cổ học là khoa học nghiên cứu thùng rác!
Cũng có người tò mò: Khảo cổ học có đào tìm được nhiều cổ vật hay không?
Ngạc nhiên thì có người thắc mắc: Khảo cổ học là khoa học về những cái bình vỡ có phải không?
Và, nhất là khi có công trường khai quật khảo cổ học, người dân địa phương xung quang thường hiếu kỳ và tụ tập quan sát các nhà khảo cổ làm việc, luôn hỏi: Đã tìm thấy vàng chưa?….
Đúng là, đến nay có nhiều cách hiểu dân gian về một lĩnh vực của khoa học lịch sử: Khảo cổ học. Đồng thời, trong khoa học khảo cổ cũng có nhiều định nghĩa khác nhau về ngành học đặc thù này.
Nhà khảo cổ học người Anh là D. Clarke đã đưa ra một định nghĩa kinh điển: “Khảo cổ học là một môn khoa học, lý luận và thực tiễn của nó đòi hỏi phải sử dụng các phương pháp gián tiếp để phát hiện ra các hành vi không thể quan sát của nhân loại từ các nguồn tài liệu không hoàn chỉnh”. [1]
Nhà khảo cổ học người Mỹ là D.B. Dickson định nghĩa khảo cổ học là: “Một bộ phương pháp dùng để phát hiện hệ thống, miêu tả và nghiên cứu hoạt động quá khứ của nhân loại. Phương pháp khảo cổ học truyền thống bao gồm: điều tra điền dã, kỹ thuật khai quật, ghi chép chính xác, quá trình định niên đại và phân tích trong phòng tường tận. Khảo cổ học là một loại phương pháp như vậy, nó có thể giúp chúng ta sử dụng hình thức cụ thể di tồn vật chất hoạt động con người thời tiền sử và lịch sử để kiểm nghiệm lý luận và mô thức quá khứ hữu quan”. [2]
Nhà khảo cổ học người Anh là C. Renfrew và P. Bahn định nghĩa: “Một bộ phận khảo cổ học là sưu tầm báu vật cổ đại, một bộ phận là nhà khoa học nghiên cứu tỷ mỉ, một bộ phận theo nghiệp tưởng tượng có tính sáng tạo. Nó chính là khai quật khó khăn dưới nắng nóng gay gắt của sa mạc Iraq, quan sát người Eskimo trong tuyết băng lạnh giá của vùng Alaska, lặn ngụp khảo sát tàu đắm Tây Ban Nha dưới đáy biển Florida, khám phá dưới cống ngầm thành phố York của thời kỳ La Mã, nó đều là những công việc tiến hành giải thích cực kỳ gian nan. Để tiện lý giải những công việc như này và phát hiện ý nghĩa trong lịch sử nhân loại. Do đó, khảo cổ học là một loại lao động sức lực ngoài trời, đồng thời cũng là sáng tạo trí tuệ trong phòng sách và phòng thực nghiệm. Đây chính là những hấp dẫn mê hoặc to lớn mà khảo cổ vốn có”. [3]
Bách khoa toàn thư Britannica định nghĩa: “Khảo cổ học, là khoa học nghiên cứu về vật chất còn sót lại từ cuộc sống và hoạt động của con người trong quá khứ. Chúng bao gồm các di vật của con người từ những công cụ đá hay xương đầu tiên đến các đồ dùng được chôn cất hoặc vứt bỏ tồn tại đến ngày nay. Khảo sát khảo cổ học là nguồn kiến thức chính về nền văn hóa thời tiền sử, cổ đại và đã mất”. [4]



Như vậy có thể hiểu rằng, Khảo cổ học là một ngành khoa học nghiên cứu về thời kỳ cổ xưa thông qua di tích và di vật thu thập được từ các hoạt động khai quật khảo cổ học. Khảo cổ học dựa trên các nguyên lý cơ bản: nguyên lý chồng xếp địa tầng (sớm ở dưới, muộn ở trên), nguyên lý ba thời đại (Đá, Đồng, Sắt), nguyên lý tiến hóa sinh học và kỹ thuật (sớm lạc hậu, muộn tiên tiến)… Khảo cổ học là ngành khoa học có sự kết hợp giữa khoa học nhân văn (lịch sử, dân tộc học, nghệ thuật) và khoa học tự nhiên (địa chất, sinh học, vật lý, hóa học).
Trên thế giới, khảo cổ học manh nha từ đầu thế kỷ XV với hứng thú sưu tầm cổ vật, hình thành vào giữa thế kỷ XIX với những cuộc khai quật quy mô lớn, phát triển mạnh mẽ khảo cổ học truyền thống vào nửa đầu thế kỷ XX với lý thuyết ba thời đại và phương pháp địa tầng, chuyển trạng thái khảo cổ học mới từ nửa sau thế kỷ XX dựa trên áp dụng nhiều ngành khoa học tự nhiên.
Ở Việt Nam, khảo cổ học xuất hiện từ cuối thế kỷ XIX do các nhà địa chất và khảo cổ học Pháp mang vào, hình thành nền khảo cổ học thực dân vào đầu thế kỷ XX, và phát triển thành khảo cổ học hiện đại từ năm 1960 từ Khoa Lịch sử, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (từ năm 1995 là Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn) với vai trò sáng lập của hai nhà giáo: GS. NGND, Hà Văn Tấn và GS.NGƯT Trần Quốc Vượng.
Về cơ bản, hiện nay trên thế giới và ở Việt Nam, hoạt động khảo cổ học có thể phân chia thành hai nhánh khảo cổ học điền dã (điều tra và khai quật trên đất liền) và khảo cổ học dưới nước (điều tra và khai quật trong môi trường ngập nước).
Học khảo cổ sẽ được trang bị 6 khối kiến thức cơ bản sau:
Ngoài ra, còn nhiều hoạt động học tập và thực tế tại bảo tàng, di tích, công trường khai quật khảo cổ, công trường bảo tồn và phát huy di sản khảo cổ…


Trải qua 65 năm qua, công tác khảo cổ trong cả nước, trong đó có chuyên ngành Khảo cổ học thuộc Khoa Lịch sử (từ năm 2026 là khoa Lịch sử và Văn hóa) đã giải quyết nhiều vấn đề mang tính chất quốc gia dân tộc như:
Từ thực tế lịch sử phát triển của ngành khảo cổ học ở Việt Nam hơn nửa thế kỷ vừa qua, có thể khái quát các vị trí việc làm sau khi tốt nghiệp gồm:
PGS.TS ĐẶNG HỒNG SƠN.
[1] ↰ D. Clarke: “Archaeology: the Loss of Innocence”, Antiquity, 1973 (47), p. 17.
[2] ↰ D. Bruce Dickson, David L. Carlson: Ancient Preludes, U.S., Eddie Bowers Publishing, 2000, p. 4.
[3] ↰ C. Renfrew, P. Bahn: Archaeology: Theories, Methods and Practice, London, Thames & Hudson, 2000, p. 9.
[4] ↰ The New Encyclopadia Britannica, 15th Edition, USA, Encyclopadia Britannica, Inc, 1995, p. 525.
THÔNG TIN TUYỂN SINH NGÀNH LỊCH SỬ NĂM 2026:
Chỉ tiêu tuyển sinh: 80 chỉ tiêu
Mã xét tuyển: QHX10
Mã ngành: 7229010
Tổ hợp xét tuyển: D01, D09, D10, D11, D14, D15, C00
Phương thức xét tuyển: 301, 401, 100
Hướng chuyên ngành: Khảo cổ học; Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam; Lịch sử Đô thị; Lịch sử Thế giới; Lịch sử Việt Nam; Lịch sử Văn hoá Việt Nam.
Tác giả: MOA
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn